CHƯƠNG TRÌNH THƠ – NHẠC KHÚC RU MÙA HẠ

MỘT SỐ HÌNH ẢNH ĐÊM THƠ – NHẠC KHÚC RU MÙA HẠ

TƯỞNG NIỆM 01 NGÀY MẤT NHÀ THƠ, NHÀ BÁO DƯƠNG THÀNH VINH (TRẦM THỤY DU)

Quảng Ngãi, ngày 15 tháng 5 năm 2017

PHOTO: Lê Văn Thuận

Phút tưởng niệm cố nhà báo, nhà thơ Dương Thành Vinh (Trầm Thụy Du)

Nhà thơ Lê Văn Sơn – Chủ tịch Hội VHNT Quảng Ngãi

Đại diện gia đình cố nhà báo, nhà thơ Dương Thành Vinh (Trầm Thụy Du)

Nghệ sĩ ưu tú Thy Lộc

Ca sĩ Lưu Phương

Nhạc sĩ Điền Sơn

MC Chương trình – Vũ Duyên

Nhà giáo – Nhà thơ Trần Thu Hà

Nhà thơ Nguyễn Tấn Hải

Nhà giáo – Nhà thơ Hạnh Nhi

Nhà thơ – Nhà nghiên cứu lý luận phê bình Văn học Mai Bá Ấn

Nghệ sĩ Hồ Cần

Nghệ sĩ diễn ngâm Phan Lan Hương

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Phượng và nhà báo Trần Cao Tánh

Ca sĩ Hạnh Nguyên

Nhà thơ Nguyễn Qua Truông

Nhà giáo – Nhà thơ Nguyễn Tấn Thuyên

Nhạc sĩ Đình Thậm

Các nhà thơ, Văn nghệ sĩ và gia đình cố nhà báo, nhà thơ Dương Thành Vinh (Trầm Thụy Du) chụp ảnh lưu niệm Tiếp tục đọc

GIẤY MỜI

NGUYỄN NGỌC HƯNG

SỐNG XUÂN

Không đi được bằng chân
Đi bằng tưởng tượng
Tưởng tượng thôi là đủ sướng
Xuân đang về
Vô lượng nụ chồi hoa
Nắng chan hòa
Thơm khắp mặt gần xa
Meo mốc lưu niên đã phai mùi ẩm
Lạnh lẽo đá dần lên độ ấm
Vườn cây rạo rực nhựa tươm cành
Ô kìa, mây biếc cưới trời xanh
Những gương mặt thốt sinh từ hoa quả
Đã tươi lại lành
Như quen như lạ
Rưng rưng nghìn con mắt lá
Quay phía nào cũng chạm bóng mơ
Tuồng như sống đã là thơ
Thơ là sống trong giao thời sinh diệt
Không đi được tưởng tượng đi là biết
Nhịp nhàng tung tẩy đường cong
Nhan sắc mùa xuân muôn thuở bên lòng.

TRÊN BẾN ĐÒ XƯA

Sông Vệ đã có xi-phông
Bến đò An Chỉ còn không hở người?
(Hỏi thiệt nào phải hỏi chơi
Sao em cứ tủm tỉm cười, ơ hay!)
Tôi đi xa xứ lâu ngày
Nay về quê kiểng đổi thay quá nhiều
Con đường trải nhựa phẳng phiu
Chen chân hàng quán dập dìu ngựa xe
Ngày xưa mái lá lè tè
Bây giờ cao lút ngọn tre ngói hồng
Dâu xanh lá lúa vàng bông
Cánh cò trắng vẫy mênh mông đất trời
Tối tăm một thuở qua rồi
Đêm đêm đèn điện sáng ngời thôn trang
Lời ca tiếng hát rộn ràng
Mặt trời hạnh phúc chói chang tim người
Ơ… Sao tôi hỏi em cười
Bến đò An Chỉ có người muốn sang
Long lanh chợt mảnh trăng vàng
Như con đò nhỏ lướt ngang sông trời!

MẠC DO HÙNG

VẸN TRÒN

Có những người lính trở về
Không trọn ven
Còn gởi lại phần thân thể
Cùng bao đồng đội mãi mãi đi xa

Năm tháng trôi qua
Bóng dáng chiến tranh
Dần xa lùi khuất
Nhưng lại mất mát không thể nào quên được
Nơi những vết đứt lìa không lặng yên
Đêm đông dài tấy lên nhức nhối
Người lính đau đớn nhớ thương đồng đội
Thương nhớ phần thân thể của mình
Lạnh lẽo đất sâu

Có con mắt nào đau đáu dõi tìm đến mắt em
Cánh tay chới với hư không
Mong chờ những ngón tay về
Đan vào nhau thuở nào ấm áp
Bàn chân chông chênh khập khễnh
Tiếng chân gỗ trên đường nhịp gõ buồn thời đã xa

Năm tháng trôi qua
Bóng dáng chiến tranh dần xa lùi khuất
Những người lính đã già
Những đứa trẻ lớn lên mắt tròn xoe đau xót
Nhìn muôn phần mất mát của cha ông
Sự mất mát không hề bị lãng quên
Sự mất mát ra đời chuyện cổ tích
Về hình hài đất nước bay qua thế kỷ buồn

Năm tháng trôi qua
Bóng dáng chiến tranh dần xa lùi khuất
Những đứa trẻ lớn lên mắt tròn xoe nhìn cuộc sống
Và tin vào chuyện cổ tích
Tin vào chuyện có những mất mát
Làm nên vẹn tròn cho Tổ quốc hôm nay.

Cao Bằng 1980

PHỐ XƯA

Nhớ không em
Phố nhỏ quê mình
Có những ngày chao ôi là lạ
Mặt trời ngủ quên
Không gian lặng gió
Mây trắng bồng bềnh
Cho ta trôi về với kỷ niệm

Ôi thoáng giận hờn
Mỗi đứa một chiếc xe
Cứ đuổi nhau chạy vòng quanh trong tiếng nhạc dập dềnh hàng cà phê ven phố

Bây giờ em ở xa
Nơi thành phố vừa quen vừa lạ
Thành phố phơi mình trước biển cả
Nghe sóng đời vỗ mặt rát da
Thành phố có bạn bè của chúng ta
Bữa đói bữa no ê a gác nhỏ
Máu thịt cho đời cho thơ cho muỗi
Cho những mối tình vằn vện âu lo

Ở nơi này vẫn vậy em ơi
Mặt trời ngủ quên không gian lặng gió
Tôi đi về hương ngọc lan thoang thoảng
Tấm bảng hiệu bên đường rêu mốc
Ôi tuổi đời cung bậc buồn tênh

Em, em ơi
Chiều chiều em bế con đi đón sóng
Trên cát trắng những dấu chân còn mất
Có bao giờ một lần em ngoảnh lại
Thủy triều lên cánh buồm nhỏ nơi nào

Ở nơi này vẫn vậy em ơi
Mặt trời ngủ quên không gian lặng gió
Tôi đi về
Về với mình thôi.

Quảng Ngãi 1988

ĐINH VĂN HỒNG

TRỞ MÙA

Đêm nay trời trở gió mùa
Từng cơn rét lạnh chợt ùa tái tê
Hà Nội ơi, ước ngày về!
Ủ đôi tay ấm bên lề phố thưa

Miền Trung day dứt cơn mưa
Nắng còn đủ ấm để đưa cho người
Sắt se nhớ đến nụ cười
Trong đêm giá lạnh nguyên tươi thuở nào

Đông đâu rét ngọt rét ngào
Co ro góc nhỏ chênh chao nỗi đời
Đêm nay xứ Quảng bời bời
Tìm trong khuya tối ngàn lời yêu thương

Sông Trà dòng chảy vấn vương
Trăng soi cát trắng bên đường tránh Đông
Một mình nỗi nhớ mênh mông
Thương về Hà Nội bềnh bồng giấc mơ.

NHỚ MẠ

Ai đem vắt cái nắng
Lắc lẻo trên cành cây
Cả bầu trời đầy mây
Trong và xanh đến lạ
Chiều nay ngồi nhớ mạ
Lòng bất chợt rưng rưng
Nhớ trong rú trong bưng
Lưng còng nuôi con lớn
Ông mặt trời cong tớn
Đỏng đảnh khúc giao mùa
Lo cơn gió đông lùa
Chiều ni mạ có lạnh
Nỗi nhớ sao tròn vạnh
Bốn mùa cứ lanh chanh
Tranh nhau về bên mạ
Ồ hôm nay thật lạ
Nhớ mạ rứa, mạ ơi!

PHẠM VĂN HOANH

KÝ ỨC MÙA HÈ

Hè về chở những giấc mơ học trò
Thời gian: con đò tròng trành ký ức
Tuổi thơ: dòng chảy tưng bừng náo nức
Ta chợt buồn khi hè báo mùa thi.
Con đường nào lớp trước đã đi qua
Giờ đây biết bao người đang tiếp bước
Thành bại, vui buồn vẫn còn phía trước
Tim đong đầy ký ức những mùa hoa.
Những tiếng ve ngân, những cánh phượng hồng
Đọng từng giọt buồn rơi trên trang vở
Sao không cất trò chơi còn dang dở
Để mùa thi qua rạng rỡ nụ cười?

QUÊ VỢ

Tôi về thăm quê vợ – Bình Tân
Đường thân quen sao bỗng lạ từng giờ
Tôi thẫn thờ
cứ ngỡ trong mơ.
Đường bê tông trải đều thôn xóm
Con đường quen
Xưa – nay màu đổi trắng phau
Thay hết cảnh mưa lầy nắng bụi
Đem niềm vui đến từng nhà
Bình Tân ơi!
Đã qua những ngày dông bão
Để hôm nay
Tươi xanh mãi một màu.

ĐOÀN HIỀN

QUẢNG NGÃI TRONG TRÁI TIM CON!

Ngược xuôi Nam, Bắc tha phương
Nay con về lại quê hương nghĩa tình
Trà Giang xanh biếc nôi êm
Lời ru của mẹ ngọt mềm giấc thu!
Quảng Ngãi – đất Mẹ cần cù
Thắm tình, nặng nghĩa, ngọt ngào, thủy chung…
Con đi dặm bước ngàn trùng
Khắc sâu nỗi nhớ dáng hình quê hương!
Tim con chảy nặng yêu thương!
Khát bầu sữa mẹ quê hương sông Trà
Dù chân mỏi bước đường xa
Tình yêu đất Mẹ ấm nồng hồn thơ!

VỀ SƠN MỸ

Chiều vắng nắng
Trời Sơn Mỹ nhuốm buồn
Nơi đau thương ngày cũ
Nhói tim con!…
Sơn Mỹ ơi! Hơn bốn mươi năm về trươc
Tội ác kẻ thù nhuộm máu rơi
Tàn sát dân ta không thương tiếc
Tang thương Sơn Mỹ êm đềm…
Hôm nay, con đứng đất này
Xót xa nhìn lại những ngày đau thương
Mỹ – Loài quỹ dữ, kẻ ác nhân, tàn bạo…
Chúng giết dân ta vô cùng man rợ…
Từ người già, đến trẻ con, phụ nữ…
Chúng hành hạ, hãm hiếp…
rồi đốt sạch, bắn sạch, giết sạch…
dã man…
tàn bạo…
Năm trăm lẻ bốn người vô tội, nằm lại đất này!
Con sinh ra và lớn lên trong hòa bình
Vụ thảm sát Sơn Mỹ chỉ nghe qua chuyện kể, sách, báo…
Nhưng con không bao giờ quên sự kinh hoàng ngày đó
Ngày mười sáu, tháng ba, năm một chín sáu tám –
Trời Sơn Mỹ ngập trong biển máu!
Chến tranh và giặc Mỹ –
con căm thù đến tận xương tủy!…
Hơn bốn mươi năm,
quá khứ lùi lại,
chiến tranh đã qua đi,
nhưng đau thương còn mãi…
Sụ khủng khiếp, rùng rợn…
mà giặc Mỹ đã gieo xuống dân làng Mỹ Lai,
gây chấn động dư luận cả thế giới
Năm trăm lẻ bốn người vô tội đã ngã xuống
Họ mãi mãi bất tử!…
Sơn Mỹ ơi! Chiều nay con về
Khói tâm hương nghi ngút quyện trời chiều
Hàng dừa đước lay lay đón gió
Tượng đài uy nghi, sừng sững thế anh hùng!…
Trời Sơn Mỹ hôm nay, tương lai vẫn xanh
và ưỡn ngực trần từ những vết thương ngày cũ.