PHẠM VĂN HOANH

KÝ ỨC MÙA HÈ

Hè về chở những giấc mơ học trò
Thời gian: con đò tròng trành ký ức
Tuổi thơ: dòng chảy tưng bừng náo nức
Ta chợt buồn khi hè báo mùa thi.
Con đường nào lớp trước đã đi qua
Giờ đây biết bao người đang tiếp bước
Thành bại, vui buồn vẫn còn phía trước
Tim đong đầy ký ức những mùa hoa.
Những tiếng ve ngân, những cánh phượng hồng
Đọng từng giọt buồn rơi trên trang vở
Sao không cất trò chơi còn dang dở
Để mùa thi qua rạng rỡ nụ cười?

QUÊ VỢ

Tôi về thăm quê vợ – Bình Tân
Đường thân quen sao bỗng lạ từng giờ
Tôi thẫn thờ
cứ ngỡ trong mơ.
Đường bê tông trải đều thôn xóm
Con đường quen
Xưa – nay màu đổi trắng phau
Thay hết cảnh mưa lầy nắng bụi
Đem niềm vui đến từng nhà
Bình Tân ơi!
Đã qua những ngày dông bão
Để hôm nay
Tươi xanh mãi một màu.

ĐOÀN HIỀN

QUẢNG NGÃI TRONG TRÁI TIM CON!

Ngược xuôi Nam, Bắc tha phương
Nay con về lại quê hương nghĩa tình
Trà Giang xanh biếc nôi êm
Lời ru của mẹ ngọt mềm giấc thu!
Quảng Ngãi – đất Mẹ cần cù
Thắm tình, nặng nghĩa, ngọt ngào, thủy chung…
Con đi dặm bước ngàn trùng
Khắc sâu nỗi nhớ dáng hình quê hương!
Tim con chảy nặng yêu thương!
Khát bầu sữa mẹ quê hương sông Trà
Dù chân mỏi bước đường xa
Tình yêu đất Mẹ ấm nồng hồn thơ!

VỀ SƠN MỸ

Chiều vắng nắng
Trời Sơn Mỹ nhuốm buồn
Nơi đau thương ngày cũ
Nhói tim con!…
Sơn Mỹ ơi! Hơn bốn mươi năm về trươc
Tội ác kẻ thù nhuộm máu rơi
Tàn sát dân ta không thương tiếc
Tang thương Sơn Mỹ êm đềm…
Hôm nay, con đứng đất này
Xót xa nhìn lại những ngày đau thương
Mỹ – Loài quỹ dữ, kẻ ác nhân, tàn bạo…
Chúng giết dân ta vô cùng man rợ…
Từ người già, đến trẻ con, phụ nữ…
Chúng hành hạ, hãm hiếp…
rồi đốt sạch, bắn sạch, giết sạch…
dã man…
tàn bạo…
Năm trăm lẻ bốn người vô tội, nằm lại đất này!
Con sinh ra và lớn lên trong hòa bình
Vụ thảm sát Sơn Mỹ chỉ nghe qua chuyện kể, sách, báo…
Nhưng con không bao giờ quên sự kinh hoàng ngày đó
Ngày mười sáu, tháng ba, năm một chín sáu tám –
Trời Sơn Mỹ ngập trong biển máu!
Chến tranh và giặc Mỹ –
con căm thù đến tận xương tủy!…
Hơn bốn mươi năm,
quá khứ lùi lại,
chiến tranh đã qua đi,
nhưng đau thương còn mãi…
Sụ khủng khiếp, rùng rợn…
mà giặc Mỹ đã gieo xuống dân làng Mỹ Lai,
gây chấn động dư luận cả thế giới
Năm trăm lẻ bốn người vô tội đã ngã xuống
Họ mãi mãi bất tử!…
Sơn Mỹ ơi! Chiều nay con về
Khói tâm hương nghi ngút quyện trời chiều
Hàng dừa đước lay lay đón gió
Tượng đài uy nghi, sừng sững thế anh hùng!…
Trời Sơn Mỹ hôm nay, tương lai vẫn xanh
và ưỡn ngực trần từ những vết thương ngày cũ.

NGUYỄN TẤN HẢI

PHÍA KHÔNG EM

Em đi về phía chiêm bao
Anh đánh mất sau một lần trượt lỡ
Không vay mà suốt đời nặng nợ
Nỗi đau ngọt ngào như quả nho tươi
Em đi về phía không tôi
Nụ cười lẵng, đôi vai trần rạo rực
Mùi con gái còn nguyên trong kí ức
Nồng nàn như rượu quê ta
Em đi về phía phù hoa
Cái chờ đợi không leo mà vẫn trượt
Hỡi tình yêu nghìn năm thuở trước
Có ngọt ngào về phía không em.

SƯƠNG KHÓI MUÔN TRÙNG

Thôi thì em bỏ cuộc chơi
Căn phòng trống mình anh nằm lại
Người đàn bà ấm êm và từng trải
Gặp gỡ rồi chia xa trên giao lộ nào
Em đi đâu và em sẽ về đâu?
Người xa khuất nhớ thương rồi cũng hết
Không ai giữ tình yêu không biết mệt
Khi ngoài kia sương khói muôn trùng…

TẠP CHÍ NHÀ VĂN VÀ TÁC PHẨM TỔ CHỨC CUỘC THI THƠ 2017 – 2018

MỤC ĐÍCH Ý NGHĨA:
Để cổ súy cho thơ hay, tôn vinh thơ hay;để đồng hành với công cuộc làm giàu đẹp hơn tiếng Việt; để có thơ hay hơn nữa in trên Tạp chí Nhà văn và Tác phẩm; Tạp chí Nhà văn và Tác phẩm tổ chức Cuộc thi Thơ 2017 – 2018.
ĐỐI TƯỢNG DỰ THI:
Trân trọng mời tất cả các nhà thơ, bạn viết làm thơ bằng tiếng Việt ngoại trừ các nhà tài trợ, những người trong Ban Sơ khảo, Chung khảo của Cuộc thi Thơ.
THỜI GIAN:
Thời hạn nhận bài từ 15 tháng 2 năm 2017 đến hết ngày 15 tháng 2 năm 2018. Tổng kết cuộc thi thơ và Trao giải thưởng vào cuối mùa Xuân năm Mậu Tuất.
GIẢI THƯỞNG:
1 Giải Nhất 30.000.000đ
2 Giải Nhì, mỗi Giải 15.000.000đ
3 Giải Ba, mỗi Giải 10.000.000đ
Số lượng Giải Khuyến khích do Ban Chung khảo quyết định.
THỂ LỆ:
– Cuộc thi tôn trọng mọi khuynh hướng tìm tòi, mọi thi pháp trên nguyên tắc căn ủy là nâng cao năng lực biểu đạt của tiếng Việt.
– Mỗi tác giả mỗi lần gửi ít nhất là một chùm từ 3 đến 5 bài. Do Tạp chí chỉ in thơ chùm, tối thiểu là 3 bài đạt yêu cầu chất lượng nên người dự thi có thể gửi làm nhiều lần, trong các lần gửi sau, tác giả có quyền gửi lại bài của chùm lần trước nếu cho rằng nó hay mà chưa được in. Vì mục đích cuộc thi là tôn vinh thơ hay, các tác giả có thể gửi những bài chưa in thành sách (trừ những bài đã tham dự các cuộc thi thơ khác và mức độ phổ biến của nó – cấp độ phổ biến của bài thơ do BBT quyết định.)
– Thơ Dự thi đạt chất lượng sẽ in trên Tạp chí, tác giả được hưởng nhuận bút nhưng Tạp chí giữ bản quyền cho đến suốt cuộc thi, nên không được in trên báo chí khác, kể cả in vào tập của mình.
BAN SƠ KHẢO
Ban biên tập của Tạp chí là Ban Sơ khảo cuộc thi, do nhà thơ Đặng Huy Giang làm Trưởng ban.
BAN CHUNG KHẢO:
Nhà văn Nguyễn Trí Huân, Tổng Biên tập Tạp chí Nhà văn và Tác phẩm, Trưởng ban
Nhà thơ Thi Hoàng, Ủy viên
Nhà thơ Vũ Quần Phương, Ủy viên
Nhà thơ Đặng Huy Giang, Ủy viên
Nhà văn Văn Chinh, Ủy viên
Các ủy viên Chung khảo sẽ ký tên trên Bằng Chứng nhận Giải thưởng cùng Trưởng ban; để đồng chịu trách nhiệm một cách minh bạch trước công luận và người yêu thơ.
LỄ TRAO GIẢI THƯỞNG
Lễ trao Giải thưởng cuộc thi Thơ 2017 – 2018 của Tạp chí Nhà văn và Tác phẩm sẽ tổ chức thành dạ tiệc, trên nền âm nhạc ca trù, hát xẩm và hát chầu văn – ca từ là các bài thơ được giải.
CUỘC THI THƠ HAY 2017 – 2018 CỦA TẠP CHÍ NHÀ VĂN & TÁC PHẨM:
Trân trọng mời các nhà thơ, các bạn làm thơ và yêu thơ hãy hết mình cho một mùa sáng tạo Mới. Trên cơ sở nhận thức luận: sau những mùa trầm lắng đã lâu, nhất định thơ phải trỗi vượt để tìm lại mình; đó là quy luật lòng tự ái của các nhà thơ, của khát vọng Đẹp nói chung mà Tạp chí Nhà văn & Tác phẩm quyết định Tổ chức cuộc thi thơ 2017 – 2018.
Trân trọng mời những người yêu thơ, những tổ chức và cá nhân doanh nghiệp – những người còn nặng lòng với tiếng Việt hãy đồng hành cùng chúng tôi trong cuộc thi rất đáng kỳ vọng này.
TM/ BAN TỔ CHỨC CUỘC THI THƠ 2017 – 2018
Tổng Biên tập
NGUYỄN TRÍ HUÂN
Đã ký

TRẦN HOÀI HÀ

CHUYẾN XE SAU TẾT

Mùa xuân này chị lại ra đi
Như vẫn thế, trong nhiều mùa Xuân trước
Khách vội vã. Chuyến xe chiều sau Tết
Cơn mưa giăng nhạt nhoà hoàng hôn.

Thơm vội má con, trao lại cho chồng
Đứa trẻ thét gào khàn hơi gọi mẹ
Dúi vào tay chồng mấy ngàn bạc lẻ
Chị bước lên xe như một kẻ vô hồn!

Chuyến xe đi đưa chị vào thành phố
Để lại phía sau một làng quê nhỏ
Để lại phía sau ba ngày Tết đơn sơ
Và chồng, và con, và… những đợi chờ!

Phố Sài Gòn nhiều giọng người tỉnh lẻ
Trong tiếng rao đêm thưa thớt phố hè
Nghe đâu đó, tiếng rao của chị
Chợt nao lòng, nhớ một chuyến xe…!

GIẤC NGỦ CỦA MỘT TÙ BINH MỸ

Trong giấc ngủ say
Sao mày hiền đến thế
Mày đang mơ điều chi?
Về người yêu, hay mẹ?

Quê mày ở nơi đâu
Chicagô, Oasingtơn, New York?
Hay miệt vườn Cali, Tếchzát
Như đất nước tao sông Hồng, Đồng Tháp
Hà Nội, Sài Gòn…

Ai đưa mày đến đây
Để bắn giết người dân Ba Làng An, Sơn Mỹ
Những B52, “con ma”, “con quỷ”
Ném bom vào câu hát Lý thương nhau!

Chắc những người mẹ
Mẹ mày, mẹ tao
Đều không muốn những đứa con làm nghề bắn giết
Trong ngôi nhà chung – Trái Đất
Để những mái đầu nặng trĩu khăn tang

Hãy ngủ say đi
Như thuở bé
Ngủ trong lời ru lương thiện
Mơ về một màu xanh của Trời và biển
Mơ về những cánh chim…

Sơn Tịnh, Quảng Ngãi 1970

TRÀ GIANG

XUÂN VẮNG

Ta về nhặt lại hạt mưa
May đâu bóng mẹ xa xưa hiện hình
Để ta trút hết tâm tình
Lục trong ký ức thái bình mẹ con
Ta về nhặt lại vàng son
Long lanh đầu ngõ lối mòn đã qua
May đâu tìm lại bóng cha
Ẩn trong nắng mới mưa sa cuối mùa.

KÝ ỨC MỘT THỜI

Hạ lang thang em buồn thương dấu mực
Hoa phượng cài suối tóc tuổi hoa niên
Gió ru cây ríu rít tiếng chim chuyền
Trời xanh ngắt bến đò thuyền ai đậu
Thu man mác nghe tiếng ai gọi “nẫu”
Quảng Ngãi buồn cằn cỗi một thời xưa
Tiếng gà gáy thánh thót giữa ban trưa
Nghe đâu đó tiếng ai kêu đáp “hễ”
Đông lại buồn từng cơn mưa đẫm lệ
Nước lênh loang cha chép miệng mẹ rầu
Nước lai láng nhấn chìm cánh đồng sâu
Cơn gió rít tung ngôi nhà mái rạ
Xuân đến vui, xuân vội vàng hối hả
Bánh nổ giòn… tiếng đạn thét bên tai
Tiếng bom rền thân xác xé làm hai
Mùa cứ vận… đêm dài trong trăn trở!

MINH ĐOÀN

XUÂN SANG

Sương mờ rải nhẹ đường quê
Thảm hồng nắng trải lối về vườn xanh.
Chồi non cười mỉm trên cành
Mai, đào chớm nụ nép mình làm duyên.
Rộn ràng đàn én chao nghiêng
Đất ươm sắc nắng nối liền trời xanh.
Địệu đàng dòng nước uốn quanh
Véo von chim hót trên cành rộn vui.
Làng quê rộn rã tiếng cười
Đời vươn lộc biếc… người người chờ mong.
Xôn xao sóng dậy trong lòng
Có gì…
Như thể…
Xuân hồng sắp sang…?

SẮC HOA KỈ NIỆM

Đời đang trải thảm hồng
Rủ rê em chạm bước
Nhưng em không đến được
Yêu anh… Em chẳng màng.
Em cứ thích màu vàng
Dẫu lòng em nhuộm tím
Một sắc hoa kỉ niệm
Cả đời không thể quên.
Sắc hoa mang hình anh
Sắc hoa mang tình anh
Nâng niu em cất giữ
Tận sâu đáy tim mình.
Đã nhiều thu trôi qua
Bao thu anh đi xa
Thương anh em vẫn nhớ
Chăm cúc nhà tươi hoa.
Ôi… sắc hoa kỉ niệm
Chuyện tình của đôi ta!
Ôi… sắc hoa kỉ niệm
Suốt đời không phôi pha…